Cô kể anh nghe rằng mẹ anh mắng xúc phạm cô, anh im lặng lúc lâu rồi đơn giản bảo: "Em kệ mẹ nói gì thì nói, em chỉ nghe đừng ý kiến gì hết. Anh sẽ lo mọi việc".
| Cô và anh yêu nhau đã lâu, anh quyết định dẫn cô về ra mắt bố mẹ, trước hôm về anh dặn: “Mẹ anh có tuổi nên có phần hơi kỹ tính nhưng mẹ thương con quý cháu lắm. Sau về làm dâu con em sẽ hiểu. Em nhớ khéo hỏi thăm nói chuyện với mẹ nhiều vào nhé, đừng làm mẹ phật lòng, đầu xuôi đuôi mới lọt em ạ”. Cô cười “Anh yên tâm” nhưng trong lòng cô không tránh khỏi lo lắng. Hôm về quê, anh và cô vừa về tới cổng mẹ anh đã vội vã chạy ra đón túi đồ trên tay anh, cười vui vẻ vồn vã hỏi: “Đi lại có mệt không con, nhanh vào nhà rửa mặt mũi chân tay cho mát”. Bà không thèm để ý có cô đứng ở bên cạnh anh. Khi cô lên tiếng chào, mẹ anh mới quay sang nhìn cô, nụ cười tắt hẳn trên môi, mặt bà lạnh tanh ừ một tiếng, cô cảm giác như bị mẹ anh giội một gáo nước lạnh. Lúc cô đi vào nhà tắm rửa qua bụi bặm bám trên quần áo mặt mũi, vô tình nghe mẹ anh nói: “Con bé thoáng nhìn tôi đã không thấy ưng mắt. Đám tốt không lấy, dẫn về cái đám chẳng ra gì. Nhìn bề ngoài luộm thuộm tôi biết nó không phải đứa chỉn chu cẩn thận. Lấy phải vợ đoảng con mình khổ”. Bề ngoài cô làm sao, cô khá xinh, anh chẳng phải mất bao lâu đuổi các vệ tinh xung quanh cô sao. Cô nhìn lại mình trong gương, ôi thôi tóc tai rối bù, mặt mũi bơ phờ, nhưng thử hỏi đi gần 200km, gió, bụi đường thốc vào đầu tóc, mặt mũi thì cô lung linh nhan sắc sao được, mẹ anh có khắt khe với cô quá không? Mẹ anh lầm lũi làm, chẳng hỏi han nói chuyện gì, bà dường như không quan tâm đến người yêu của con. (Ảnh minh họa) Cô nhanh tay vào bếp giúp mẹ anh làm cơm, đụng tay làm gì mẹ anh cũng xua cô ra bảo: “Cứ ra ngoài uống nước, bếp núc cháu chưa quen, người lạ làm bếp bác cũng không thích”. Được anh dặn trước mẹ anh hay nói ý, nhiều khi nói một đằng nhưng muốn người khác làm một nẻo. Cô đã hiểu ý ngầm của mẹ anh và cũng muốn tạo sự gần gũi thân thiết hơn cô bảo: “Bác cho cháu làm cùng cho vui bác ạ. Nhìn bác làm vất vả cháu ngồi uống nước sao được”. Cô dứt lời mẹ anh giao ngay cho cô làm gà, xào nấu hết thứ này đến thứ khác. Làm bếp cùng mẹ anh, cô căng thẳng hơn tất cả các kì thi lớn nhỏ trong đời cô từng trải qua. Mẹ anh lầm lũi làm, chẳng hỏi han nói chuyện gì, bà dường như không quan tâm đến người yêu của con. Cô chủ động hỏi chuyện, bà im lặng, không biết bà nghe thấy cô hỏi hay không. Sau mấy lần hỏi, cô ngại không dám nói thêm gì. Mãi sau bà hỏi cô được 3 câu “Bố mẹ cháu làm nghề gì, lương bố mẹ cháu cao không, nhà cháu ở thành phố mấy tầng, mặt đường hay trong ngõ”. Những câu hỏi của mẹ anh làm cô không khỏi chạnh lòng suy nghĩ. Cả nhà ăn cơm, ăn món nào cô nấu bà lại nhăn mặt, gẩy gẩy đũa chê. Bà bảo: “Cháu nấu món này mặn, ăn mặn hại thận, rau xào nát chỉ cần chín tới là ngon, nhà bác không ai miệng rộng mà cháu chặt miếng gà to thế này, cỗ cháu sắp thế này họ cười cho mất mặt… Ở nhà. mẹ cháu không dạy cháu làm bếp sao, bác dạy con gái bác cẩn thận lắm. Phụ nữ phải khéo nhà cửa bếp núc, mới giữ được chân thằng đàn ông. Vụng như cháu thì…”. Câu nói mẹ anh bỏ lửng… Mẹ anh thản nhiên phê bình dạy bảo cô trước mặt bố con anh. Ăn cơm xong, cô rửa bát đũa, vô tình trượt tay rơi chiếc đĩa, nghe tiếng xoảng, mẹ anh chạy vội ra nhìn cô trách móc: “Cháu đoảng thế là cùng”. Cô ngoảnh mặt lau vội giọt nước mắt. Sau bữa cơm, cả nhà ngồi uống nước ăn hoa quả tráng miệng. Mẹ anh cầm chùm nho cô mua làm quà, xăm soi thản nhiên bảo: “Cháu lần sau đừng mua mấy thứ này, không béo bổ gì đâu, nhìn đẹp mắt nhưng toàn đồ tàu, ăn vào chết lúc nào không biết”. Cô khó chịu, chẳng lẽ cô phải bảo mẹ anh “Bác xem lại trên hộp họ ghi nho nhập khẩu từ Mĩ hay Tàu, mấy trăm nghìn kg nho mà bác bảo nho tàu”. Cô buồn, thêm phần mệt mỏi không quen đi đường xa, cô xin phép đi nghỉ sớm. Trong phòng cô loáng thoáng nghe thấy tiếng mẹ anh: “Con gái quá vô duyên, chưa tối đã nằm ườn ượt, chắc không được giáo dục đàng hoàng đến nơi đến chốn. Mày xem thế nào, mẹ không chấp nhận loại này về làm dâu, mày nghe mẹ lấy vợ gần nhà, mẹ già rồi nay ốm mai đau còn có người qua chăm sóc”. Tiếng anh lí nhí vâng dạ mẹ. Sau lần về ra mắt, cô giận anh cả tuần không gặp mặt nói chuyện. Anh xuống nước nói lời xin lỗi, cô mới đồng ý làm lành. (ảnh minh họa)Cô tủi thân nằm khóc, ở nhà mẹ cô chưa mắng cô nặng lời, thế mà mẹ anh nói chẳng giữ lại cho cô chút thể diện. Cô đã phải dâu con trong nhà đâu sao mẹ anh nói những lời khó nghe. Cô phàn nàn thì anh bảo: “Mẹ khó tính hay để ý xét nét nhưng không để bụng, nên em cũng đừng để ý làm gì, nghe để nghe vậy thôi. Mà cả tuần, cả tháng, cả năm, tối em ngủ sớm có sao. Về nhà anh được một tối, em không cố ngồi nói chuyện lâu được à để mẹ phải đánh giá. Anh dặn em trước rồi đâu phải không”. Cô quay mặt đi, nén cục tức trong người bảo: “Thôi, anh xuống bám váy mẹ ngủ đi”. Sau lần về ra mắt, cô giận anh cả tuần không gặp mặt nói chuyện. Anh xuống nước nói lời xin lỗi, cô mới đồng ý làm lành. Anh bảo: “Mình lấy nhau sống riêng ngoài thành phố, đường xá đi lại xa xôi, một năm em về nhà với bố mẹ chồng chắc được đôi lần, mấy khi chạm mặt mẹ mà lo. Em không sợ anh thì thôi sợ gì mẹ nào”. Cô nghĩ anh nói cũng đúng, xa thơm gần thối, cô lấy anh ở ngoài này xa xôi, năm chịu đựng mẹ anh vài ngày cũng có vẻ chấp nhận được. Anh gọi điện về cho mẹ hỏi khi nào bố mẹ sắp xếp thời gian ra thăm gia đình cô ngoài này. Hôm sau mẹ anh lập tức gọi điện cho cô mắng: “Cô có biết nghĩ không, ngày cô về, tôi tỏ thái độ là cô phải biết gia đình tôi không ưng cô. Cô buông con tôi ra cho nó có cơ hội tìm vợ đàng hoàng tử tế. Vì cô, nó bỏ qua bao đám tốt tôi chọn. Tôi còn sống ngày nào thì ngày ấy cô đừng mong về nhà này làm dâu con”. Cô kể anh nghe rằng mẹ anh mắng xúc phạm cô, anh im lặng lúc lâu rồi đơn giản bảo: “Em kệ mẹ nói gì thì nói, em chỉ nghe đừng ý kiến gì hết. Anh sẽ lo mọi việc”. Lấy chồng đâu phải lấy mỗi chồng mà lấy cả họ hàng nhà chồng, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu xưa nay đâu đơn giản, khác máu thì tanh lòng. Mẹ anh không ưa cô, cưới anh cô có thể tỉnh bơ sống vui vẻ hạnh phúc, im lặng cho mẹ anh chửi mắng không? Con đường đi cùng anh phía trước nhìn thấy lắm chông gai, khổ cực, cô bước tiếp hay dừng lại, cô đang băn khoăn lắm! Theo Eva |